Tôi bỏ cô vợ vào hàng "hot girl" để lấy một người quê mùa, cục mịch làm ô sin cho nhà tôi.
Tôi thấy mọi người băn khoăn về chuyện có nên bỏ vợ để lấy nhân tình hay
không, có người lại dằn vặt vì ngoại tình mà không dám bỏ vợ, cá nhân
tôi cho rằng, nếu đó là tình yêu đích thực, cảm thấy phù hợp thì nên
dũng cảm lựa chọn. Chỉ có mình mới biết điều gì mang lại hạnh phúc cho
mình. Sự phán xét của người ngoài không nói lên được điều gì cả. Chính
tôi cũng đã trải qua hoàn cảnh đó và giờ tôi thấy mình đã đúng khi đi
theo tiếng gọi của trái tim.
Nếu có ai đó gặp cả vợ cũ và vợ mới của tôi bây giờ sẽ nghĩ tôi là điên.
Chỉ có người điên mới đi bỏ một cô xinh như mộng để lấy người rất đỗi
“bình thường” về nhan sắc. Nhưng phải “nằm trong chăn mới biết chăn có
rận”, vợ đẹp chắc gì đã thích.
Tôi lấy vợ năm 25 tuổi, vợ tôi khi đấy 20. Vợ tôi thuộc vào dàn “hot
girl” lúc bấy giờ. Nói chung, để theo đuổi được nàng, tôi không chỉ tốn
công sức mà cũng mất ối của nả. Nhưng ngày đó trai trẻ, máu hiếu chiến
nên cái gì càng “khó nhằn” lại càng muốn lao đầu vào. Tán đổ được nàng,
thấy nàng nhận lời cầu hôn của tôi, tôi sướng vì được yêu thì ít mà thấy
tự hào với bao kẻ cùng lao vào tán nàng khi ấy thì nhiều.
Chúng tôi lấy nhau. Nhưng về sống tôi mới thấy cái “chối tỉ” của việc
lấy vợ đẹp nó khốn khổ như thế nào. Không chỉ chuyện gia đình, nhà cửa
đểnh đoảng, không biết làm ăn gì mà ngay cả chuyện chăn gối vợ chồng
cũng kiêng khem đủ cái. Nào thì làm thế em nhanh già, lúc lại em “chiều”
anh thế thì chỉ anh sướng chứ em xấu đi... Sinh con xong cô ấy cũng
chẳng chịu cho con bú vì sợ… xấu. Nhiều lúc nhìn vợ ngồi chải chuốt,
ngắm nghía tôi lại càng thấy chán cái ngữ vợ… như búp bê, như quả thị
của cô Tấm “chỉ để ngắm chứ không ăn”.
Tôi phát chán vì lấy vợ hot girl (Ảnh minh họa)
Quá chán vợ như công chúa, suốt ngày chỉ quan tâm tới quần là áo lượt ra
ngoài, tôi thuê ô sin về phụ việc nhà. Tôi cũng còn phải đi làm, còn
rất nhiều thứ bận rộn chứ không thể suốt ngày thay vợ chăm con, dọn nhà
được. Qua người quen giới thiệu, tôi thuê được một cô bé 23 tuổi, nhà ở
quê. Nói chung, nhìn cô ấy chẳng có gì nổi bật, ngoại hình quá bình
thường, lại quê mùa nên tôi cũng chẳng bận tâm lắm vì cũng bận rộn suốt.
Vợ tôi cũng chẳng để ý tới sự có mặt của cô gái quê mùa kia.
Vợ tôi luôn khinh cô ấy “quê một cục, nhìn như bà già” nên cũng chẳng
nghi ngại, lo sợ có khi nào chồng “tòm tem”. Nhưng chính “bà già” đó lại
là người mang tới cho tôi những điều tuyệt vời. Từ ngày có cô ấy, quần
áo của tôi luôn phẳng phiu, thơm phức khi đi làm, nhà cửa thì sạch sẽ,
hơn nữa, cơm nước cũng đầy đủ. Vẫn biết đó là công việc cô ấy phải làm
vì cô ấy được nhận lương là vì thế. Nhưng tôi có cảm giác cô ấy dường
như dành nhiều tình cảm vào đó chứ không phải chỉ làm vì nghĩa vụ.
Nhiều hôm tôi ốm đau, vợ sợ bị lây nên sang phòng khác ngủ, cũng chính
cô ấy là người đã thức cả đêm đắp khăn ướt, chăm sóc cho tôi. Càng nghĩ
tới điều đó tôi càng cảm động với cô ô sin và càng chán vợ mình. Thế
rồi, cho tới khi vợ tôi vì không muốn “chiều” tôi lúc nửa đêm vì mệt,
quá bực tức tôi đã ra
ngoài phòng khách ngủ và ở đó, tôi và cô ấy đã trò chuyện, tâm sự với
nhau hết đêm. Cuối cùng, thời gian thấm thoát trôi đi, tôi và cô ấy bỗng
thấy cần nhau lạ thường. Tôi chính thức ngoại tình. Ngoại tình với cô
gái quê mùa, lạc hậu, xấu hơn vợ tôi gấp tỉ lần (theo như lời vợ tôi vẫn
nói).
Lấy vợ là người quê mùa nhưng tôi lại thấy mình hạnh phúc (Ảnh minh họa)
Tôi thực sự hạnh phúc khi bên cô ấy. Những điều hạnh phúc mà chẳng bao
giờ khi bên vợ tôi có được. Nhưng cô ấy cũng không hề muốn tiến xa hơn
với tôi. Cô ấy nói chỉ duy trì mối quan hệ này một thời gian, khi nào cô
ấy đủ tiền chữa bệnh cho mẹ là nghỉ việc về quê và mối quan hệ của
chúng tôi cũng chấm dứt từ đó. Không hiểu sao nghe xong điều đó tôi thấy
lòng nhói buốt và lo sợ.
Tôi và cô ấy đi quá giới hạn với nhau, cho tới khi cô ấy xin nghỉ việc
về quê điều đó mới dừng lại. Ngày cô ấy về, tôi cứ như người mất của, ra
vào thẫn thờ. Vợ tôi có vẻ tiến bộ hơn, chịu khó làm việc nhà, quan tâm
tới chồng hơn nhưng những điều đó chẳng khiến tôi có chút cảm xúc nào,
có chăn là nỗi nhớ với người tình của mình mà thôi.
Khoảng 3 tháng sau khi cô ấy đi, tôi ốm liên miên vì mong nhớ. Cuối cùng
tôi quyết định viết đơn li dị vợ để đi tìm cô ấy. Tôi muốn gặp cô ấy
khi mình là một người đã tự do để xứng đáng với cô ấy chứ không phải
mang danh một kẻ có vợ. Mất vài tháng nữa tôi mới hoàn thành xong thủ
tục bỏ vợ trong sợ ngỡ ngàng của hai bên gia đình. Sau đó tôi đi tìm cô
ấy, cô ấy ưng thuận và chúng tôi nên duyên vợ chồng.
Hiện giờ chúng tôi đang sống rất hạnh phúc. Câu chuyện của tôi thoáng
nghe tưởng chừng như phi lí nhưng nó lại là có thật. Tôi thấy mình đã
đúng khi bỏ một người vợ “hot girl” để lấy một cô gái quê mùa như vợ tôi
bây giờ. Tôi thấy hạnh phúc vợ chồng không quan trọng là đẹp hay xấu,
cũng không quan trọng là đến trước hay đến sau, miễn sao thấy phù hợp là
được rồi.









0 nhận xét